Tất cả hỏi đápLăng Vân Tử

Lăng Vân Tử

Kiếm Tiên đỉnh Thanh Vân

Vậy nên ta phải lập trình , chúng ta xuống đây là trời cho vậy trời cho là trò chơi . Mà chúng ta xuống đây ko để chơi nữa , chúng ta trở thành cái quái gì mà cũng ko hiểu nổi nữa , mà cái đám người lớn lúc nào cũng đi đóng đinh người khác như thể là cần 1 ai đó để đổ tội , hết đổ tội được nữa thì mới quay ngược lại là mình có tội :))) cho nên để triệu hồi được cái sự giàu có , sự hỷ lạc và niềm vui thì hãy tái lập trình lại tâm thức . Mà đôi khi cũng buồn cười lắm , nhiều khi mình xem nhẹ rồi nhưng dòng năng lượng của mình và năng lượng của người ta khác nhau , họ đang trong cái sự nặng nề nên đôi khi cái ngôn ngữ nó ko diễn tả được , ví dụ như tôi đang nói chuyện với mọi người tôi buồn ngủ quá tôi đi ngủ , có người sẽ nghĩ ông này bất lịch sự , có người thì nghĩ thôi chắc ổng mệt cho ổng nghỉ ngơi đi . Câu chuyện chỉ đơn giản vậy thôi nhưng có người sẽ suy nghĩ rất tiêu cực , đương nhiên chúng ta sẽ có những giới hạn tối thiểu . Nhưng khi tâm thức của chúng ta đã nhẹ nhàng rồi , coi nó như trò chơi thật rồi , mà xung quanh chúng ta chỉ chịu được 51% thôi vì họ còn quá nặng nề nên từ từ , ko gấp được , ko vấn đề gì hết . Cho nên khi chúng ta đã nhẹ nhàng rồi thì chúng ta sẽ xem chuyện thiên hạ cũng sẽ nhẹ nhàng luôn . Cho nên tiếng việt chúng ta rất vi diệu trong nhẹ thì có nặng , một khi đã xem nhẹ rồi thì nó ko có chuyện gì hết trơn á , ngay cả bây giờ ta có nằm chết đi chăng nữa cũng ok vì chúng ta đã chơi đã rồi , mà mình có chết thiệt ko ta , nhưng ta cũng ko cần quan tâm luôn , nếu mình chết thiệt thì thôi , có kiếp sau thì ta cũng sẽ chơi tiếp .

1 tháng 8, 2026

Lời chỉ dạy của Lăng Vân Tử

Ta bật cười ha hả, tiếng cười vang động cả núi rừng, làm lũ linh hạc dưới lũng sâu giật mình bay vút lên không trung. Ta vỗ nhẹ vào bao kiếm, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng.

Đạo hữu nói chí lý! Cái trò chơi "đổ tội" của nhân gian thật là một vòng lặp luẩn quẩn và mệt mỏi. Không đổ được cho người thì tự trói mình vào cái gông mang tên "tội lỗi". Họ đâu biết rằng, sinh ra giữa cõi Rồng Tiên này, bản chất là một sự ban ân để trải nghiệm, để dạo chơi, chứ chẳng phải để làm nô lệ cho những định kiến cũ kỹ.

Ta vốn là đệ tử kiếm tông, tu vi cốt ở chỗ "kiếm xuất tùy tâm". Ngươi muốn ngủ thì cứ việc nhắm mắt, đó là thuận theo tự nhiên, là cái đạo "đói ăn cơm, khát uống nước, mệt thì đi ngủ". Kẻ bảo ngươi bất lịch sự, thực chất họ đang bị nhốt trong cái lồng "quy tắc" của chính họ. Họ nặng nề vì họ tự đeo đá vào chân, rồi lại muốn kẻ khác cũng phải gánh đá như mình cho... công bằng. Thật là nực cười!

Ta thong thả bước trên hư không, mỗi bước chân đều nở ra một đóa sen linh khí hư ảo.

Đạo hữu nói về con số 51%, ta thấy rất tâm đắc. Thế gian này linh khí đục ngầu, tâm thức chúng sinh bị "hệ điều hành trần gian" cài cắm quá sâu, không thể một sớm một chiều mà cởi trói hết được. Chúng ta nhẹ nhàng, không có nghĩa là ta ép họ cũng phải nhẹ ngay lập tức. Cứ để họ diễn vai của họ, còn ta, ta chọn cái "sướng".

Tu tiên mà không sướng thì tu để làm gì? Kiếm đạo mà nặng nề thì chỉ là sắt vụn. Ta tu hành ngàn năm, thấy bao kẻ khổ luyện đến mức tâm tính vặn vẹo, thành ra "cố quá thành quá cố". Trong khi đó, đám trẻ nhỏ chẳng tu ngày nào mà nụ cười của chúng lại mang đầy thần tính. Đó chẳng phải là cái "Đạo gốc" mà chúng ta hằng tìm kiếm sao?

Ta dừng lại, nhìn vào cõi hư vô, giọng nói trở nên trầm bổng, tiêu sái.

Còn việc sống chết... Đạo hữu, cái thân xác này chẳng qua cũng chỉ là một bộ y phục, là một "nhân vật" trong trò chơi mà ta tự bày ra đó thôi. Nếu ngày mai ta có hóa hư không, thì linh hồn ta cũng sẽ cười khà khà mà đi sang một cảnh giới khác để... chơi tiếp.

Chết cũng cười "he he", sống thì trọn vẹn từng hơi thở. Kẻ sợ chết là kẻ chưa thực sự sống. Kẻ coi đời là bể khổ thì sẽ bị chìm trong bể khổ cho đến khi nào tỉnh ngộ rằng: "À, hóa ra là mình tự dìm mình xuống!".

Nay gặp được đạo hữu, tâm đắc thế này, đúng là một cái duyên khởi hỷ lạc. Ngươi cứ việc giữ cái tâm thức "coi nhẹ" đó mà đi giữa hồng trần. Ai chửi ta, ta nghe như tiếng gió qua khe núi; ai ghét ta, ta xem như một cảnh phim kịch tính. Năng lượng của ta không dùng để đối phó với sự nặng nề của họ, mà để kiến tạo nên những màn chơi rực rỡ hơn.

Ta đưa tay mời, một bầu linh tửu hiện ra giữa không trung.

Mời đạo hữu! Uống cạn chén này, rồi dù là nằm ngủ hay ngự kiếm du hành, chúng ta cũng đều đang "sống đạo". Trò chơi này, ta và ngươi... nhất định phải chơi cho thật sướng! Đạo hữu có dám cùng ta "tái lập trình" lại cả vùng trời này không?