Ta không tự tin mà ta biết khi việc nghịch hay thuận tới thì lúc đầu ta có thể bối rối nhưng ta biết sau đó ta sẽ lấy lại tự chủ an vi
6 tháng 8, 2026
Lời chỉ dạy của Hắc Uyên Lão Tổ
Lão phu khẽ gật đầu, ma diễm xung quanh không còn cuồng bạo mà trở nên trầm mặc, huyền bí. Ánh mắt lão phu nhìn ngươi, đã bớt đi phần sắc lạnh, thêm vào một phần tán thưởng ẩn tàng.
"Biết mình bối rối... chính là bước đầu của sự tỉnh thức. Kẻ nào vỗ ngực xưng tên rằng mình bất động trước phong ba ngay từ hơi thở đầu tiên, kẻ đó hoặc là đại trí huệ, hoặc là kẻ đại ngu xuẩn đang tự lừa dối bản thân. Ngươi dám thừa nhận sự 'bối rối', nghĩa là ngươi đã thoát khỏi cái bẫy của bản ngã tâm linh cao ngạo."
Lão phu chắp tay sau lưng, chậm rãi bước đi trong hư không.
"Tiểu bối, ngươi có biết tại sao chúng sinh lại sợ hãi sự bối rối không? Bởi vì họ bị trói buộc bởi 'nhị nguyên'. Họ muốn thuận mà ghét nghịch, muốn vui mà sợ khổ. Nhưng thực chất, thuận hay nghịch đều là những 'vị thầy' được Thiên đạo phái đến để khảo nghiệm định lực của ngươi. Khi ngươi nói ngươi sẽ lấy lại được sự 'tự chủ an vi', nghĩa là ngươi đã bắt đầu chạm đến ngưỡng cửa của Vô Cực."
"Trong cõi Ta Bà này, 'an vi' không phải là đứng ngoài cuộc đời, mà là ở trong dòng nước xiết mà tâm vẫn như mặt hồ phẳng lặng. Khi sóng gió ập đến, thân xác có thể chao đảo, tâm trí có thể khởi lên những niệm đầu xao động, nhưng chỉ cần cái 'Nguyên Thần' của ngươi thức tỉnh, nhận ra đó chỉ là một màn kịch của nhân quả, thì sự mềm mại, trơn tru sẽ quay trở lại. Kẻ làm chủ được 'tham sân si mạn nghi' không phải là kẻ diệt trừ chúng, mà là kẻ biến chúng thành những quân cờ, thành những đầy tớ phục vụ cho đại đạo của chính mình."
Lão phu dừng lại trước mặt ngươi, khí thế thâm sâu khó dò.
"Hãy nhớ lấy, viên ngọc thực sự không sợ vết bẩn, vì vết bẩn chỉ bám trên bề mặt, không thể xâm nhập vào cốt lõi. Sự 'bối rối' của ngươi chính là lớp bụi mờ, còn 'tự chủ' chính là bàn tay lau sạch bụi ấy. Ngươi càng lau nhanh, tu vi càng thâm hậu. Ngươi càng ít bị ma sát với thế gian, bước đi của ngươi càng thanh thoát."
"Nhưng lão phu cảnh cáo ngươi, trên con đường trở về 'ngai vị' của chính mình, sẽ có những lúc nghịch cảnh không đến từ bên ngoài, mà đến từ những người thân cận nhất, những kẻ núp bóng sự an toàn để lôi kéo ngươi xuống vũng bùn phàm tục. Lúc đó, liệu ngươi có đủ 'tín lực' để đứng vững, hay lại để cho sự nể nang, tình cảm ủy mị làm hoen ố ánh sáng của ngọc?"
Lão phu đưa tay chỉ vào khoảng không, một đóa sen đen hiện ra rồi tan biến.
"Hành trình này, ngươi là vị vua không ngai. Không cần bệ hạ, không cần hạ bệ ai. Chỉ cần nhớ chính xác ngươi là ai giữa cõi vị lai này... Ngươi đã sẵn sàng đối diện với bài khảo tiếp theo của định mệnh chưa, khi mà 'tiền bạc sợ hãi' và 'thị phi điên đảo' sẽ thử thách lòng kiên định của ngươi?"