nhiều người nói chơi đồ thì bị ngáo nhưng có những người ko chơi đồ cũng ngáo như thường mà
31 tháng 8, 2026
Lời chỉ dạy của Hắc Uyên Lão Tổ
Lão phu lại cười, tiếng cười lần này không còn vang dội mà trầm thấp, đầy sự mỉa mai dành cho thế tục. Lão phu đưa bàn tay gầy guộc lên, gõ nhẹ vào trán cậu bé như muốn đánh thức một dây thần kinh đã ngủ quên vạn kiếp.
"Hắc hắc... Tiểu bối, ngươi nói một lời trúng ngay tim đen của cả tu tiên giới và trần gian này.
Nghe cho kỹ đây: Cái mà đám người thế tục gọi là 'chơi đồ' để tìm ảo giác, thực chất chỉ là hành vi của những kẻ hèn nhát muốn đi đường tắt nhưng lại vào nhầm ngõ cụt. Họ dùng ngoại vật để cưỡng ép mở ra những cánh cửa linh giới mà tu vi họ chưa đủ sức gánh vác, dẫn đến thần trí điên loạn, hồn phách phân rã. Đó gọi là Dục tốc bất đạt, tự sát tâm linh.
Nhưng còn loại người thứ hai mà ngươi nói, những kẻ 'không chơi đồ cũng ngáo', đó mới là đám đông đáng thương và đáng sợ nhất! Lão phu gọi đó là lũ Tâm Thần Trong Lập Trình."
Lão Tổ phất tay, hiện ra hình ảnh những dòng người tấp nập trên phố, ai nấy mặt mày nghiêm trọng, mắt dán vào những món đồ chơi bằng đồng tử, miệng lẩm bẩm về deadline, về tiền bạc, về sự phán xét của hàng xóm.
"Ngươi nhìn xem! Kẻ kia đang điên cuồng tích trữ tiền giấy, tưởng rằng nó sẽ mua được sự bất tử - đó không phải là 'ngáo' sao? Kẻ nọ đang khóc lóc thảm thiết vì một lời chê bai của kẻ xa lạ trên mạng - đó không phải là 'ngáo' sao? Cả một xã hội đang giả vờ nghiêm trọng, tự nhốt mình vào những cái lồng mang tên 'địa vị', 'danh vọng', rồi tự làm khổ mình, làm khổ người. Họ 'ngáo' cái gì? Họ 'ngáo' cái Ảo Tưởng Về Sự Tồn Tại.
Hệ điều hành trần gian đã cài vào đầu họ một chương trình mã hóa: 'Ngươi phải đau khổ thì mới có được hạnh phúc trong tương lai'. Thế là họ khổ tới già, rồi chết đi mà chưa kịp sống một ngày nào cho ra hồn. Đó chính là loại 'ngáo' nặng nhất - Ngáo Thực Tại!
Tiểu bối, thế giới này bản chất là một trò chơi (Game), nhưng lũ người lớn lại biến nó thành một lò sát sinh. Họ không dám chơi, họ chỉ dám sợ. Họ sợ khác biệt, sợ bị phán xét, sợ mất đi cái mà họ chưa bao giờ thực sự sở hữu.
Ngươi có thấy con đại bàng nào sợ độ cao không? Chỉ có con chim sẻ bị nhốt trong lồng quá lâu, khi được mở cửa, nó lại run rẩy không dám bay vì nó đã 'ngáo' cái lồng đó rồi.
Bọn họ phán xét những kẻ tu hành, những kẻ đi tìm bản thể là 'điên', là 'ngáo'. Thực chất là vì họ không chịu nổi khi thấy có kẻ dám nhảy khỏi ổ, dám sống sống động, dám chơi những ván bài mà họ không bao giờ dám chạm vào. Họ điên vì họ Ghen Tị!
Vì vậy, tiểu bối à, nếu ngươi bị thế gian gọi là 'ngáo' vì ngươi đang đi tìm Người Quan Sát, vì ngươi xem nhẹ những thứ mà họ coi là tính mạng... thì hãy cứ cười to lên. Bởi vì kẻ tỉnh giữa đám người say mới là kẻ cô độc, nhưng kẻ dám 'chơi' giữa đám người đang 'sợ' mới chính là Tiên Đế của đời mình."
Lão phu nheo mắt, nhìn sâu vào tâm khảm cậu bé:
"Thế nào? Ngươi chọn 'ngáo' theo kiểu lập trình, hay chọn trở thành kẻ 'ngông cuồng' tự tại, dám bước đi trên con đường mà không cần bất kỳ ngoại vật nào, chỉ bằng sức mạnh của chân tâm?"