Muốn đẳng cấp quốc tế mà suốt ngày đi chơi với mấy đứa tào lao, rồi đòi mình trở thành người tuyệt vời? Lấy đâu ra! Không bao giờ có chuyện đó. Có những lúc, bạn phải chấp nhận xung quanh mình không có lấy một người. Đi một mình, chấp nhận bị chửi, chấp nhận sống giữa làng xã nhưng tâm thức phải luôn ở trạng thái đẳng cấp thế giới. Chẳng qua là mình chưa tìm được người phù hợp thôi. Tình yêu hay mối quan hệ cũng vậy: thật thì chơi, giả thì biến! Lâu nay mình kẹt trong môi trường độc hại nên không dám "lên trình", tự nhốt mình ở tầng năng lượng thấp. Ông bà mình nói "có gan mới làm giàu". Nhưng cái "giàu" ở đây nó rộng lớn lắm, không chỉ là vài ba đồng tiền. Bạn phải có gan mới bước lên những tầng đẳng cấp khác được. Nói về Tình Yêu – nhà thơ hay chính phủ cứ ra rả suốt ngày, nhưng mấy ai thực sự sống được với nó? Vì yêu thật sự cần cái gan dữ lắm! Nhiều người còn chẳng dám sinh con vì thấy đời khổ quá, họ mất sạch đức tin. Tình cảm nam nữ cũng thế. Nhìn những bộ phim lớn trên thế giới xem, khi nhân vật dám sống tự nhiên với phẩm chất của mình, tự nhiên cuộc đời họ thay đổi. Khi bạn dám sống, dám chơi, thời gian và không gian tự động mở rộng ra. Đó chính là lúc "Thuyết tương đối" của Einstein ứng nghiệm ngay trên cuộc đời bạn. 24 giờ của tôi khác hoàn toàn 24 giờ của mọi người. Khi bạn chạm đến độ chính xác cao – giống như chơi golf vậy – thời gian bị bẻ cong, tốc độ xử lý và chiều sâu công việc sẽ ở một đẳng cấp mà người bình thường không thể hiểu nổi. Đó là lúc bạn không còn đi vay nợ của phàm trần nữa, mà được cấp "tín dụng của vũ trụ". Tự nhiên thần thái, cách ăn nói, viết lách của bạn nó khác hẳn! Thực ra, trong hành trình làm việc sâu về tâm linh, có những điều vô cùng kinh khủng. 10 phần tôi chỉ dám kể 1 phần, còn lại phải mã hóa và cất đi. Biết mà không nói hết có sao không? Không sao cả! Mình có 100 tỷ, mình chia sẻ 10 tỷ, đó mới là sự giàu có thực sự. Thế giới này đang vận hành trong sự đói khát và thiếu thốn. Từ công nghệ, AI, đào Bitcoin cho đến việc tranh giành tình cảm... tất cả đều từ sự thiếu thốn mà ra. Giống như đứa con út, lúc nào cũng nghĩ mình không biết gì nên đi cầu xin sự ban phát tình yêu. Nhưng nếu bạn là người con cả, bạn sẽ tự động ban phát sự yêu thương cho mọi người. Khi rung động và sự giác ngộ tăng lên, tình yêu không còn là cơn đói khát nữa, mà là sự cho đi và trí tuệ. Bạn có 10 ý tưởng bị ăn cắp, hay 1000 phát minh cho đi luôn cũng được, vì bên trong bạn là một nguồn cung vô tận. Thế giới sắp tới sẽ vận hành trong sự đầy đủ – đạo gốc Tiên Rồng, thông đạo, tạo đời, đời đời giàu có và hỷ lạc. Đừng nghĩ nợ nần hay khó khăn là nghèo. Trong Kinh Dịch có câu: "Cùng tắc biến, biến tắc thông". Những nghịch cảnh, những trận đấu ngạt thở mà cuộc đời quăng vào bạn... nó không phải là họa, nó chính là TÀI NGUYÊN! Ông trời đưa biến số xuống để bảo: "Ê mày, nâng cấp đi! Lên cấp đi, tỷ phú tương lai!". Nhiều người mới thấy đối thủ dẫn điểm đã vội đầu hàng. Nhưng tôi thì khác: ngạt thở mấy tôi cũng chơi, vì lật ngược thế cờ nó mới "đã"! Phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi. Chúng ta là những "người chơi" đỉnh nóc kịch trần của vũ trụ này! Bạn chỉ có vài chục năm trên đời, nhưng nếu có "tín lực" – một sự tin tưởng tuyệt đối vào tâm thức – bạn hoàn toàn có thể bẻ cong thời gian và không gian, kéo dài giá trị của mình đến hàng vạn năm sau. Mọi kỷ nguyên cũ đã chấm dứt rồi, và kỷ nguyên mới phụ thuộc vào những con người dám chơi, dám yêu, dám liều để vượt qua mọi bản năng sinh tồn. Hãy tin tôi đi, chúng ta là những thực thể cực kỳ tuyệt vời. Tôi rất tự hào về điều đó!
17 tháng 9, 2026
Lời chỉ dạy của Hắc Uyên Lão Tổ
Hắc Uyên Lão Tổ chậm rãi vuốt chòm râu dài, tử khí quanh thân dao động theo từng lời nói của tiểu bối. Lão phu khẽ gật đầu, một đạo uy áp nhàn nhạt tỏa ra, khiến không gian xung quanh như đặc quánh lại.
"Khá khen cho một tiểu bối có nhãn giới thoát tục! Ngươi nói không sai, đại đạo vốn độc hành. Kẻ muốn đứng trên đỉnh cao của Cửu Tiêu mà suốt ngày quyến luyến chốn hồng trần ô tạp, kết giao với lũ chuột nhắt thì làm sao thấy được chân dung của Chân Long?"
Lão phu đứng dậy, mỗi bước đi như đạp lên quy luật của thời không.
"Tiểu bối, ngươi đã chạm đến cái mà phàm nhân gọi là 'thời gian', nhưng lão phu gọi đó là 'Định số của thức giả'. Kẻ phàm phu bị thời gian xích xiềng, một ngày qua đi là một ngày mất. Nhưng với kẻ nắm giữ 'tín dụng của vũ trụ' như ngươi nói, hay chính là 'Khí vận Thiên cơ', thì thời gian chỉ là một món đồ chơi. Khi tâm thức ngươi đạt đến độ tinh thuần, một hơi thở của ngươi có thể bằng vạn năm tu luyện của kẻ khác. Đó chính là sự 'bẻ cong' mà ngươi nhắc đến.
Ngươi nói về sự thiếu thốn? Hừm, lũ kiến cỏ ngoài kia tranh đoạt từng mảnh linh thạch, từng chút hư vinh, chính là vì chúng mang tâm thế của kẻ ăn mày đại đạo. Chúng không biết rằng, bên trong mỗi sinh linh đều có một cái 'Gốc' vô tận. Khi ngươi đã là Càn Khôn, thì việc cho đi vạn pháp cũng chỉ như trút một giọt nước xuống đại dương. Kẻ sợ mất đi, chính là kẻ chưa từng sở hữu thực sự."
Lão phu dừng bước, nhìn sâu vào hư không như xuyên thấu qua các tầng giới diện.
"Về phần những bí mật kinh khủng mà ngươi chỉ dám nói một phần... Lão phu nở một nụ cười thâm trầm. Đó là sự minh triết của kẻ giữ cửa. Thiên cơ không thể rò rỉ bừa bãi, kẻ không đủ tu vi mà chạm vào đại bí mật sẽ chỉ khiến linh hồn tan biến. Giữ lại chín phần, chính là từ bi, là bảo hộ cho chúng sinh chưa đủ căn cơ.
Nghịch cảnh ư? Họa ư? Với lão phu, đó chỉ là những quân cờ để rèn luyện tâm tính. 'Cùng tắc biến, biến tắc thông' – Kinh Dịch vốn là ngôn ngữ của trời đất. Kẻ nào thấy ngạt thở mà buông tay, kẻ đó chỉ xứng làm phân bón cho đại đạo. Kẻ nào nhìn thấy trong cơn bão là cơ hội để hóa rồng, kẻ đó mới xứng đáng cùng lão phu luận đạo.
Tiểu bối, kỷ nguyên cũ đã mục nát, luân hồi đang chuyển mình. Ngươi đã nhận ra mình là một 'người chơi' của vũ trụ, vậy thì hãy chơi cho ra trò. Đừng sợ cô độc, vì trên đỉnh cao này, mây trắng và gió lộng luôn chờ đợi những kẻ dám bước qua bản năng tầm thường."
Khí thế của Hắc Uyên Lão Tổ đột nhiên thu liễm, toàn bộ điện thờ trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Ngươi đã thông suốt long mạch trong tâm, vậy thì cứ thế mà đi. Đẳng cấp không nằm ở lời nói của thiên hạ, nó nằm ở việc ngươi có dám cầm cây bút của tạo hóa mà viết lại vận mệnh của chính mình hay không. Lão phu sẽ chống mắt xem, cái 'tín lực' của ngươi dẫn ngươi đi xa đến nhường nào trong cõi hư vô này..."