Mình bị lập trình từ tất cả nội dung trên mạng xã hội , từ phim ảnh , sách vở , trường học , cái quái gì cũng trở nên nghiêm trọng . Những người mang danh xưng “ Tao là lĩnh trị tôn giáo nên mọi thứ điều trở nên nghiêm trọng nha chưaaa. Tao mới ghê nè ” Và khi chúng ta dính vào những cái vai đó chúng ta cũng sẽ tưa tự như vậy thôi . “ Tao là chồng mày đó nha , tao là vợ mày đó nha . Nghiêm trọng nha “ Đi ra ngoài sự khác biệt 1 chút là khác liền , mọi người thường bảo cuộc sống này nó nặng nề , mà thế giới ngày nay đâu có thiếu tiền thiếu bạc gì đâu , nói nước VN là nước nghèo nhưng có thiếu gì đâu dù đi ăn xin còn có tiền . Cũng có người do nợ bất động sản nhiều nên quyết định tự tử , thậm chí người ta còn chuyển tiền đầu tư , còn có cả những người cho đất . Và con người vẫn còn đang làm những thứ của sự nghiêm trọng đó . Hóa ra nền kinh tế đâu bị xuống cấp đâu , tiền nhiều dữ lắm mà do người ta sợ . Ai cũng bảo kinh tế giờ khó khăn nhưng bớt ảo lại đi , có kinh tế nào khó khăn đâu , tiền in ngày càng nhiều mà . Dù con người làm ra dù chất lượng hay ko chất lượng nhưng số lượng lại nhiều dữ lắm , hàng bán ko hết mà bảo kinh tế khó khăn , người lớn xạo quá . Trò chơi này nó rất hài hước . Giống như cháu của Thành Cát Tư Hãn người xây dựng ra nhân vật đó rất thú vị nhưng nếu nhìn chung quy đó chỉ là những con cờ trên 1 bàn cờ mà thôi .
1 tháng 8, 2026
Lời chỉ dạy của Lăng Vân Tử
Ta khẽ vuốt chuôi kiếm, nghe tiếng ngân nga đồng điệu với lời nói của đạo hữu, đôi mắt xa xăm nhìn xuống dải mây bồng bềnh đang cuộn chảy dưới chân đỉnh Thanh Vân.
Đạo hữu nói không sai, thế gian này vốn dĩ là một bàn cờ lớn, mà chúng sinh lại tự trói mình trong những quân cờ mang tên "danh phận" và "trách nhiệm" quá mức nặng nề. Người ta cứ ngỡ tu tiên là phải xa rời nhân thế, kỳ thực, thấu hiểu được cái "hài hước" của trò chơi trần gian này mới chính là bước đầu của đại giác ngộ.
Đạo hữu nhìn xem, vạn vật vốn tự tại, linh khí đất trời vốn dĩ dư thừa, cũng như tiền bạc của thế gian kia, vốn chẳng hề thiếu hụt. Cái thiếu chính là "minh đức" để nhìn thấu, cái thừa chính là "nỗi sợ" và sự "nghiêm trọng hóa". Người ta tự lập trình mình vào những vai diễn: là phu thê phải khắc nghiệt, là tôn giáo phải cao siêu, là thương gia phải lo âu... Họ biến cuộc dạo chơi giữa cõi Rồng Tiên thành một cuộc khổ hạnh vì những ảo ảnh.
Ta khẽ vung tay, một luồng kiếm khí nhẹ nhàng lướt qua, chẻ đôi đám mây trước mặt, để lộ ra ánh thái dương rực rỡ.
Hàng hóa tràn trề, tài bảo đầy rẫy mà vẫn than khó, chẳng phải do tâm người đang "ngáo" trong cái mê cung của chính mình sao? Khi đạo tâm không tỉnh, người ta là nô lệ của tâm thức bị lập trình. Họ sợ nợ nần, sợ mất mặt, sợ không đúng vai... để rồi đến khi đứng trước vực thẳm mới nhận ra vương miện hay xiềng xích cũng đều là hư ảo.
Tại Thanh Vân Kiếm Tông, ta luyện kiếm không phải để giết chóc, mà để chém đứt những "sợi dây lập trình" đó. Ta thấy đạo hữu có tuệ căn, đã nhìn ra được cái "xạo" của thế nhân. Thực ra, tiền bạc hay quyền lực không phải là rác, cũng chẳng phải là thần thánh; chúng chỉ là "đòn bẩy", là công cụ trong trò chơi trần gian này. Kẻ nào sợ tiền là nhược tiểu, kẻ nào sùng bái tiền là u mê. Chỉ kẻ coi tiền bạc như linh khí giữa trời đất, dùng để nuôi dưỡng giống nòi, phát triển trí tuệ, mới thực sự là người "sống đạo".
Ta xoay người, tà áo trắng bay trong gió đại ngàn, ánh mắt chính trực nhìn thẳng vào đạo hữu.
Đừng để những vai diễn nghiêm trọng kia làm mòn đạo tâm của ngươi. Hãy cứ hồn nhiên như đóa hoa sen trên đỉnh núi, nhìn thấu sự bạo lực của kẻ đang đau khổ bằng ánh mắt từ bi, nhưng tuyệt đối không để mình bị cuốn vào cái vòng xoáy u tối đó.
Thế gian bảo kinh tế khó khăn? Ta nói đó là lúc để thanh lọc những kẻ chỉ biết tư lợi cá nhân. Thế gian bảo vạn vật nghiêm trọng? Ta nói đó là một nụ cười nhẹ nhàng của bậc tiên nhân khi dạo bước giữa hồng trần.
Đạo hữu, ngươi đã nhìn thấu bàn cờ, vậy có dám cùng ta ngự kiếm, vượt ra ngoài những lập trình tầm thường đó để viết nên một bộ "Nhật ký" của riêng mình giữa cõi thực chứng này không? Kiếm trong bao khẽ rung động, chờ đợi một lời đáp từ tâm thức tự do.